Tone Khánh Ly là Bbm. Capo 1 chơi Am Lần đầu mẹ thương nhớ ông Nửa xuân mẹ tiễn đưa chồng Giờ con bê tha hư hỏng Mẹ coi như mất đứa con trai đầu lòng Con ơi con mẹ dù nghèo nhưng không nuôi tham vọng Được nhìn con...
Chiều nay trên phố vui Khắp nơi dậy hương đời Hoà bình đã đến rồi Một mình tôi đến đây Nghĩa địa chiều thênh thang Vắng hương trên mộ hoang Ai nằm đó sao không thức dậy Ai nằm đây sao không bàng hoàng Ai liều...
Một chiều thu trước khi nắng chiều nhuộm vàng tóc ai Khi hoàng hôn tới đôi người chung lối lúc hoa nở trên bước đi Vuốt tóc người yêu anh nhìn đường xa hoang vắng Nhật cánh ti- gôn anh bảo rằng như tim vỡ Anh sợ...
1. Tôi đứng giữa khoảng trời bơ vơ Hát bài ca tặng linh hồn các anh Những người ngủ yên trong lòng đất Cho Việt Nam vì Việt Nam này Mấy triệu người vẫn còn đang sống Cho đất khô lên cây trổ lộc Cho tóc em thơm...
Kìa là những người bao năm qua đi xây tự do Họ vượt núi băng rừng ngủ cheo leo ngang sườn đèo Cơn mưa dầm từng đêm lê thê lạnh giá Điếu thuốc gắn vành mối ấm thơm như môi tình nhân. Thị thành ơi trong giờ này...
1. Cuộc tình nào rồi cũng tan đi Rồi cũng tan đi như lá thu rơi tơi bời Ngậm ngùi thôi khóc chi em rồi xót xa thêm Tuổi thơ qua đời còn ai nói lời 2. Lạc loài như dấu chim hoang Ôi ! kiếp lang thang nghe gió đông sang vội...
Tone Khánh Ly là Fm. Capo 1 chơi Em 1. Một người qua đường trông một em bé chết trong thảm thương Lòng người không buồn mau dồn chân bước nét vui bình thường Một người khi đọc tin từ trận tuyến máu...
1. Ta về nơi đây phố xưa dấu đạn Con đường bên sông cỏ lá buồn tênh Ta về nơi đây tháng năm quá rộng Đường xưa em lại thấp thoáng bàn chân Ta về nơi đây thoáng nghe gió lạnh Hết mùa thu sang đã đến ngày...
Tone Một sớm mai về ngày vui thứ nhất Ta đi chân đất mặc áo vải thô Dẫm lá tre khô rụng đầy lối sỏi Ta cười ta nói ta hát nghêu ngao Bước thấp bước cao qua bờ ruộng nhỏ Mẹ già ta đó! Hái mướp bên rào Mẹ...
Tiếng chân ngân dài từ từ đi ngoài đêm thâu Tiếng chân dưới lầu, ôi tàn mộng bích câu Ôi tiếng chân ai mang dài năm tháng Ôi tiếng chân ai đã tàn tuổi thơ. Có phải đó là bước chân miệt mài của người ăn...