Menu

Xác không hồn – Hoàng Anh

Tone

Đánh giá

 

Intro: [Em] [Em] 


1. Ở nơi [Em]  ấy mình tôi thấy, hoa lá [G]  xum vầy

Và hương sắc [D]  đầy, từng ngày tôi bước về [B7]  đây

Dường như [Em]  với mùi hương mới, tôi thấy [G]  yêu đời

Buồn kia cứ [D]  vơi, tháng năm như ngừng [Em]  trôi.


ĐK: Để rồi hôm [C]  sớm thấy những đoá hoa ngát [G]  hương nở bùng

Và bao [B7]  sắc lung linh ánh lên thật [Em]  xinh

Cả rừng hoa [C]  khiến tôi anh học trò thêm [G]  luyến lưu hoài

[F#7]  Không, hay khi bóng ai vừa [B7]  qua.


2. Chẳng ngờ đêm [Em]  xuống, thấy có một người bước [G]  ra chào

Phải tiên giáng [D]  trần hoặc người lữ khách đường [B7]  xa

Kể từ hôm [Em]  đó, đôi môi ngập ngừng cánh [G]  hoa đào

Gần tôi sáng [D]  chiều thời gian dần trôi [Em]  qua


ĐK 2: Một ngày giông [C]  bão kéo đến khiến cho biết [G]  bao hoa tàn

Nhạt phai [B7]  sắc em như cánh hoa về [Em]  đất

Chợt nhận ra [C]  chính em yêu là hồn hoa [G]  đến bên mình

[F#7]  Nay theo con suối trôi về [B7]  xa.


3. Rồi mùa đông [Em]  tới thấy có một ngưới bước [G]  đi hoài

Buồn trong mắt [D]  huyền, một mình ngơ ngác tìm [B7]  ai

Tưởng mùi hương [Em]  cũ vương theo một làn gió [G]  ban chiều

Cảnh như hoá [D]  buồn, tìm đâu người tôi [Em]  yêu


[Em]  Trong nhân gian chuyện tình vẫn [G]  như vậy

Nào ai biết [D]  được dòng đời kia cuốn về [B7]  đâu

Một người đi [Em]  mãi, trông theo, một người xác [G]  không hồn

Tình duyên lỡ [D]  làng, đánh thôi là mơ [Em]  thôi