Menu

Vết lăn trầm – Trịnh Công Sơn

Tone

Đánh giá

 

1. Vết [F#]  lăn, vết lăn [Em]  trầm

Hằn trên phiến [G]  đá nâu thêm ưu [B7]  phiền

Như có [Em]  lần chim muông hằn [Am]  dấu chân

Người [G]  đi phiêu du từ [C]  đó không thấy về quê [Em]  nhà

Rộng [C]  đôi cánh tay chờ [Em]  mong

Người chợt [Am]  nhớ mình như [G]  đá.


2. Đá [F#]  lăn vết lăn [Em]  trầm

Từ hoang xưa [G]  dấu chân anh dã [B7]  cầm

Ôi vết [Em]  hằn ghi trên cồn đá [Am]  hoang

Chờ [G]  ta giao du một [C]  chuyến

Ôi môi hờn xin [Em]  đừng kể [C]  lại tích xưa buồn [Em]  hơn

Đợi chờ [Am]  năm làm [B7]  gió qua truông thiên [Em]  đàng.


ĐK:

[C]  Thôi [D]  ngủ yên đi [G]  con

Ngủ [Em]  đời yên đi [G]  con

Che dấu thân đau rã [B7]  mòn

Ngủ [Em]  đời yên đi [Am]  con

Như [Em]  vết thương đau ngủ [Am]  buồn

Như [Em]  trùng dương đêm mắt [Am]  thâm

Còn nghe [B7]  ngóng.


3. Đá [F#]  lăn vết lăn [Em]  trầm

Từ cơn đau [G]  ấy, lưu thân mỏi [B7]  mòn

Ôi mắt [Em]  thầm van xin lời thánh [Am]  đêm

Bài [G]  ca dao trên cồn [C]  đá, trên ngai vàng quê [Em]  nhà

Một [C]  thời ngủ yên tuổi [Em]  xanh

Rồi một [Am]  hôm chợt [B7]  thấy hoang vu quanh [Em]  mình.