Menu

Tuyết trắng và đỗ quyên đỏ – Ngũ Cung

Tone

Đánh giá

 

Kìa [D]  tuyết bay ngang trời, nhìn tuyết rơi trắng chân trời

[G]  Môi hồng tươi thắm hoa đỗ quyên

Rực rỡ bên triền núi [A]  Hoàng Liên Sơn cao vút


[D]  Nắm tay bạn bè sưởi ấm khi tuyết rơi lạnh

[G]  Nhớ thời thơ ấu hai chúng mình

Cùng ném tuyết nhau vui [A]  đùa.


Kìa [D]  tuyết bay ngang trời, nhìn tuyết rơi khắp chân trời

Tựa [G]  môi hồng tươi thắm hoa đỗ quyên

Cùng ném tuyết nhau vui [A7]  đùa.


ĐK1:

Dù cho hoa [D]  đỗ quyên tàn dù cho [G]  tuyết rơi hoài

Tình thân [Bm]  chúng ta [A]  mãi luôn bên [G]  nhau

[A]  Rồi một ngày ánh [D]  nắng vàng

Xa xa chải [A]  khắp tận chân trời trong vòng tay bạn [Bm]  bè

Nâng niu [G]  giấc mơ tuyệt [A]  vời, hoa tuyết [D]  lạnh.


[D]  Trăng rơi thác bạc lèn môi gọi nhau vang rừng

[G]  Như gọi trong giấc mơ sâu thẳm

Cầu mây nghiêng ngả trong [A]  mây.


Kìa [D]  tuyết bay ngang trời, nhìn tuyết rơi khắp chân trời

Chợt [G]  mơ thời thơ ấu hai chúng mình

Hình bóng tuổi thơ khắc [A]  sâu.


ĐK2:

Mùa đỗ quyên khoe hương [D]  sắc thắm hồng như môi [G]  thắm đang cười

Như đôi [Bm]  mắt ai [A]  lan trong rừng [G]  hoa

[A]  Toả hương thơm ngát [D]  ngất ngây

Tuyết trắng [A]  xoá tuyết tuyết rơi ta luôn luôn cười [Bm]  vui

Hai ta [G]  nắm tay trong [A]  tay nhau. [D] 


Dù cho [G]  bão dù cho [Bm]  bão phá tan rừng

Dù cho [A]  thác thác quấn trung trời

[Bm]  Tay trong tay luôn gần nhau

Bao gian [D]  khó sẽ vượt qua

Một ngày [G]  mới bắt đầu

Bừng lên muôn tia [A]  nắng.


Cuộc đời ta [D]  ngắn vô cùng

Rồi hoa [G]  đỗ quyên tàn

Rừng hoa [Bm]  tuyết tan, [A]  chúng ta còn tình [G]  thân

Tình thân thơ ấu [D]  dắt nhau

Khi xa xưa [A]  chúng ta thân nhau ôi lung linh tuổi [Bm]  thơ

Trong những ước [G]  mơ theo [A]  ta vào mãi [D]  mãi.