Menu

Tự tình khúc – Trịnh Công Sơn

Tone

Đánh giá

 

1. Tôi [A]  như trẻ nhỏ ngồi [D]  bên hiên nhà

Chờ [Bm]  xem thế kỷ tàn phai [E] 

Tôi [A]  như trẻ nhỏ tìm [D]  nơi nương tựa

Mà [Bm]  sao vẫn cứ lạc loài [E] 


Tôi [A]  như là người lạc [D]  trong đô thị

Một [Bm]  hôm đi về biển khơi [E] 

Tôi [A]  như là người một [D]  hôm quay lại

Vì [Bm]  nghe sa mạc nối [E]  dài


Đừng [A]  nghe tôi [F#m]  nói lời [D]  tăm [E]  tối

Đừng [A]  tin tôi [F#m]  nhé vì [D]  tiếng [Bm]  cười [E] 


Đôi [A]  khi một người dường [D]  như chờ đợi

Thật [Bm]  ra đang ngồi thảnh thơi [E] 

Tôi [A]  như là người ngồi [D]  trong đêm dài

Nhìn [Bm]  tôi đang quá ngậm [A]  ngùi [E] 


2. Tôi [A]  đi tìm ngày tìm [D]  đêm lâu dài

Một [Bm]  hôm thấy được đời tôi [E] 

Tôi [A]  yêu mọi người cỏ [D]  cây muôn loài

Làm [Bm]  sao yêu hết cuộc đời [E] 


Tôi [A]  như đường về mở [D]  ra đô thị

Chờ [Bm]  chân thiên hạ về vui [E] 

Tôi [A]  như nụ cười nở [D]  trên môi người

Phòng [Bm]  khi nhân loại biếng [E]  lười 


Tìm [A]  tôi đi [F#m]  nhé đừng [D]  bối [E]  rối

Đừng [A]  mang gươm [F#m]  giáo vào [D]  với [Bm]  đời [E] 


Tôi [A]  như ngọn đèn từng [D]  đêm vơi cạn

Lửa [Bm]  lên thắp một niềm riêng [E]  

Tôi [A]  như nụ hồng nhiều [D]  khi ưu phiền

Chờ [Bm]  tôi rã [E]  cánh một [A]  lần


Một [D]  hôm buồn [Em]  ra [F#m]  ngắm [G]  dòng [A]  sông

Một [D]  hôm buồn [E]  lên [F#m]  núi [G]  nằm [D]  xuống