Menu

Tự dưng – Phan Mạnh Quỳnh

Tone

Đánh giá

 

1. [F]  Có những cánh hoa chưa úa [Am]  tàn 

Ngã từ chiều [C]  tối, phủ quanh người [G]  em nằm 

[F]  Gió lác đác bay qua ngó [Am]  ngàng

Báo tin chẳng [C]  vui khiến anh chìm [G]  sâu thẳm.


[F]  Bỏ lại dở dang những con [Am]  đường

Mà ta đang [G]  đi như không suy [C]  nghĩ

[F]  Bỏ lại người đang vẽ tương [G]  lai 

Có ai gần [Dm]  ai, và chẳng nói [G]  gì. 


ĐK:

Tự dưng em [C]  đi về đấy, anh [G]  không còn thấy 

Nhưng còn [Am]  cứ đứng nhìn [F] 

Tự dưng em [C]  xa vòng tay, yêu [G]  thương đã cháy

Chỉ mờ [Am]  ảo bóng hình [F] 


Mờ mịt hạnh [Dm]  phúc xa xôi

Anh vẫn [G]  mãi đơn côi 

Tìm kí [C]  ức, ôm [Am]  nỗi đau không nguôi 

Dừng lại ở [Dm]  tuổi xuân xanh

Nhưng nhớ [G]  thương theo anh suốt [Am]  đời.


2. [F]  Bước dưới ánh trăng non cuối [Am]  ngày

Bóng anh hắt [C]  hiu, nhớ em từng [G]  hơi thở 

[F]  Hương thơm xưa còn vương vấn [Am]  đây

Anh còn mãi [C]  yêu, thế nên còn [G]  mãi chờ.


[F]  Rồi cuộc đời anh xa chốn [Am]  này 

Bên em sớm [G]  mai, trên những đám [C]  mây

[F]  Giờ nặng nề trong mỗi phút [G]  giây

Những khi cần [Dm]  em, anh thêm bơ [G]  vơ.