Menu

Trở về với mẹ ta thôi – Trần Quang Lộc thơ Đồng Đức Bốn

Tone

Đánh giá

 

Trở [D]  về trở về với mẹ ta [G]  thôi [Em] 

Giữa bao la [Bm]  một khoảng [A]  trời [D] 

Khoảng trời đắng [Em]  cay [A] 

Mẹ [G]  không còn [A]  nữa để [Em]  gầy [F#m] 

Gió không còn [Bm]  nữa để [G]  say [A7]  tóc [D]  buồn.


Gió [D]  lùa gió lùa khung cửa bên [G]  song [Em] 

Mắt mẹ khô [Bm]  lệ mỏi [A]  mòn [D]  

Mỏi mòn nhớ [Em]  thương [A] 

Chiều [G]  ra đầu [A]  ngõ để [Em]  chờ [F#m] 

Tóc bay trắng [Bm]  xoá bên [G]  bờ [A7]  tịch [D]  liêu.


Người [G]  không còn [Em]  dại để [D]  khôn

Nhớ [C]  thương [G]  rồi [D]  cũng vùi [G]  chôn [A7]  đất [D]  mềm

Tôi [C]  còn nhớ hay đã [D]  quên

Tôi [G]  còn [A]  nhớ hay [D]  quên [G] 

Áo nâu mẹ [Em]  vẫn bạc [Bm]  bên [A7]  nắng [D]  trời.