Menu

Trăng sơn cước – Văn Phụng – Văn Khôi

Tone

Đánh giá

 

1. Suốt canh [Am]  tàn, [Dm]  một mình ta dưới trăng [E7]  vàng 

Đàn trầm rung, khúc mơ [Am]  màng, [Dm]  gợi lòng ta nhớ Mường [E7]  Vang xa [Am] 

Nhìn ánh [E7]  trăng, mơ về phía trời khuất [Am]  xa [Dm] 

Một tình thơ chốn non [E7]  ngàn, ôi giờ phút sao sớm [Am]  tàn.


ĐK1:

Lòng còn hoài [Am]  mơ một đêm, điệu nhạc rền [E7]  vang rừng thắm

Rượu cần càng vui càng uống, đắm say men [Am]  nồng tình duyên

Cùng nàng ngồi bên bờ suối, hẹn hò một [E7]  duyên tình mới

Nàng ngồi lặng nghe chẳng nói, khẽ rung rinh [Am]  đôi làn môi.


2. Suốt canh [Am]  tàn, [Dm]  kề vai say ánh trăng [E7]  vàng

Nhạc xa đưa khúc mơ [Am]  màng, [Dm]  nàng nhìn ra phía trời [E7]  xa xa [Am] 

Như ước [E7]  mơ, duyên tình thơ mộng dưới [Am]  trăng [Dm] 

Nhưng thời gian vẫn trôi [E7]  hoài, trăng tàn uá rồi khuất [Am]  mờ.


ĐK2:

Rạt rào tình vương sơn [Dm]  nữ, tình thơ ngây bên [G7]  suối xót xa duyên tình [C]  xưa, [E7] 

Lạnh lùng ngồi nhìn trăng sáng ta nhớ ngày qua, như làn gió [E7]  đưa

Gió [Am]  ơi đưa về chốn [Dm]  xưa, phía [G7]  xa bên bờ suối [C]  thơ

Bóng [Am]  ai xa [E7]  còn ước [Am]  mơ.


[Am]  Ôi ngày [E7]  vui sao [Am]  sớm phai tàn

[Am]  Ôi ngày [E7]  vui sao [Am]  sớm phai tàn