Menu

Trái mồng tơi – Vinh Sử

Tone

Đánh giá

 

1. Thân [Dm]  nghèo rớt trái mồng [Bb]  tơi

Thôi [Dm]  đành vỡ mộng buồn [Gm]  ơi

Dòng [C]  si men, nhẫn [F]  cưới 

Nàng đeo vui tình [Bb]  mới

Nhắn [A7]  tin nhủ tôi mấy [Dm]  lời

Ơ [A7]  ầu anh bướm tình [Dm]  ơi

Thương [A7]  thì ôm trái mồng [Dm]  tơi.


2. Mưa [Dm]  phùn ướt trái mồng [Bb]  tơi

Nghe [Dm]  nặng kỷ niệm mồ [Gm]  côi

Ngày [C]  xưa em vẫn [F]  nói 

Mồng tơi chung một [Bb]  lối

Cớ [A7]  sao giờ quên mất [Dm]  rồi

Cô [A7]  quạnh ong bướm mình [Dm]  ơi

Đi [A7]  về ôm trái mồng [Dm]  tơi.


ĐK:

Trái mồng [Dm]  tơi tím rụng tả [Bb]  tơi

Gót son ưu phiền em [F]  dẫm chơi [Dm]  vơi

Mồng tơi ơi hỡi mồng [A7]  tơi

[Dm]  Trái mồng [Gm]  tơi [Dm]  tím rụng tả [Gm]  tơi

Cố [F]  nhân đâu còn thăm [Bb]  hỏi

Ai [A7]  ơi! Mồng tơi ơi hỡi mồng [Dm]  tơi.


3. Canh [Dm]  gầy đếm trái mồng [Bb]  tơi

Hao [Dm]  mòn nỗi niềm đầy [Gm]  vơi

Tình [C]  bay xa tầm [F]  với

Ngõ tim không người [Bb]  tới

Lẻ [A7]  loi mình tôi cuối [Dm]  trời

Đơn [A7]  lạnh anh bướm vàng [Dm]  ơi

Sao [A7]  còn ôm trái mồng [Dm]  tơi.