Tôi biết em không biết – Kiên
Đánh giá
[C] Tôi biết em đa [F] tình rồi mà sao lại mau đổi thay đến [C] thế
[C] Than trách ai bây [F] giờ vì tôi vội tin lời em mà không nghi [G] ngờ
[Dm] Mang con tin chân [G] thành, để rồi vì [Em] em vụn vỡ tan [Am] tành chẳng
còn chi [Dm] tôi, cứ ngỡ sẽ thôi mộng [G] mơ thôi mộng [G7] chờ,
[C] Và giờ đây em chắc [F] đang say men tình bên người
yêu mà yêu mà em thầm thương trộm [C] nhớ
[C] Không giống tôi ngày [F] xưa chẳng mang tình yêu mà em mong [G] chờ
[Dm] Tôi muốn em luôn [G] cười và đừng chạy [Em] theo những thứ xa [Am] vời
Và này em [Dm] ơi chớ xem tình [G] yêu như là trò [C] chơi
Bởi vì tôi biết tôi [F] biết em chẳng tha thiết chuyện bền [C] lâu
Vì em đâu [Am] biết rằng tôi mong ước ta sẽ chung bước cho những ngày về [C] sau
Nhìn theo gió [Dm] mây bay trôi ngang [G] đời
Buồn vui cùng [Em] những nỗi đau không [Am] lời vì em đâu [Dm] biết tháng [G] năm cô đơn mình [C] tôi
( Mình tôi chốn [Em] đây cô đơn dã [Am] dời, vì em đâu [Dm] biết, tháng [G] năm cô đơn mình [C] tôi )
[C] Tôi viết dăm ba [F] câu dở hơi rồi ôm đàn chơi chờ tình yêu [C] tới
[C] Tôi biết em cũng [F] không thèm nghe vì em còn đang bận chăm con [G] rồi
[Dm] Nghe tin em lấy [G] chồng, tự nhiên tôi [Em] thấy xốn xang trong [Am] lòng
Mình thầm em [Dm] đã biết thương người [G] ta như tôi thầm [C] mong
Và giờ tôi [Am] biết tôi sẽ không tiếc những ngày buồn [C] đau, bời vì tôi [Am] biết em sẽ nuối tiếc tháng năm bên [G] nhau
Thì tôi chúc [Dm] em yên vui bên [G] người
Dọn dẹp nấu [Em] cơm xin chớ biếng [Am] lười
Chờ mong em [Dm] nhớ, tháng [G] năm cô đơn mình [C] tôi
[C] Tôi vẫn ngu ngơ [F] như ngày xưa và tin vào lời người ta [C] hứa
[C] Tôi biết tôi ngây [F] thơ và trông chờ những điều không bao [G] giờ
[Dm] Tôi vẫn yêu chân [G] thành
Chờ một sớm [Em] mai vết thương sẽ [Am] lành
Và tôi vẫn [Dm] thế, vẫn đi [G] café, sống đời nhẹ [C] tênh.