Menu

Tóc xưa – Ngô Thụy Miên thơ Dương Văn Thiệt

Tone

Đánh giá

 

1. Ngày [D]  nào nhặt tóc quanh đây

Sợi nằm bên [Bm]  gối sợi bay ra [F#m]  vườn

Sợi [Em]  dài buộc mối yêu thương

Sợi ngắn cột [A7]  lấy nỗi buồn xa [D]  quê


Mượt [D]  mà một thuở tóc thề

Gió lùa qua [G]  tóc mân mê vai [A]  mềm

Sợi [D]  nào đánh rớt bên [Em]  thềm

Nhặt về chờ [A7]  tối ru đêm giấc [D]  nồng


ĐK: Sợi [Dm]  nào sáng gội chiều [F]  hong

Gió đưa hương tóc qua song cửa [A]  mành

Lạc [Dm]  vào ngõ vắng nhà [Gm]  anh

Quen người quen [Bb]  cảnh không đành rời [A7]  xa


Tóc [Dm]  nào đen óng hôm qua

Gởi vào trang [Gm]  sách bên ta mỗi [A]  ngày

Sợi [Dm]  nào là sợi tóc [Gm]  mai

Lòa xòa bên [A7]  trán làm ai phải [Dm]  lòng


2. Để [D]  mà sáng đợi chiều trông

Sợi kề bên [G]  má sợi hôn môi [A]  người

Sợi [Em]  nào từ thuở đôi [A7]  mươi

Tóc tơ se kết tiếng cười nỗi [D]  đau


* Sợi [D]  nhìn ngày tháng qua [Bm]  mau

Tóc xanh hôm [Em]  trước bạc màu hôm [A]  nay

Tóc [D]  xưa giờ đã xa bay

Sợi buồn ở [A7]  lại ngắn dài xót [D]  xa