Menu

Tình đẹp quê hương – Khánh Băng

Tone

Đánh giá

 

1. Một thuở yêu [F]  nhau, chung [C]  tình tình yêu sắt [Dm]  son

Một thuở yêu [F]  nhau, như [Dm]  tình quê hương nước [Gm]  non [C] 

Có luỹ tre làng lối đi mòn, [Dm]  có người con gái dáng thon [F]  thon

Một nhịp cầu [Bb]  tre lắc [C]  lư gió [A7]  lùa.


2. Một thuở yêu [F]  nhau, trên [C]  đồng ruộng xanh nắng [Dm]  nhiều

Một thuở yêu [F]  nhau, sáng [Dm]  chiều hò khoan mình cấy [Gm]  đua [C] 

Biết mấy ân tình nói cho [Dm]  vừa, dưới hàng dừa cau bóng ban [F]  trưa

Tình mình trao [Bb]  nhau, nhớ [Am]  nhung gì [Dm]  chưa.


ĐK:

[F]  Quê hương giờ đây đổi mới

Niềm [Am]  vui rộn rã nụ [Dm]  cười

Chợ [C]  khuya buôn bán đông người

Tiếng đò máy [Am]  nổ ngược xuôi lui tới.


[F]  Đơn sơ nhà tranh vách lá

Vào [Am]  ra còn có mẹ [Dm]  già

Bà [C]  con thôn xóm thật thà

Tối lửa tắt [A7]  đèn tình cảm đậm [Dm]  đà.


3. Người bỏ quê [F]  hương, có bao [C]  giờ quê hương bỏ [Dm]  người

Một ánh trăng [F]  thanh muôn [Dm]  đời soi bóng dòng nước [Gm]  xanh [C] 

Gió thổi cây cành, gió khua [Dm]  mành

Gió lùa hàng cau gió lao [F]  xao

Tình đẹp quê [Bb]  hương, chớ [A7]  quên người [Dm]  ơi.