Menu

Tiền mất tật mang – Vũ Quốc Bình

Tone

Đánh giá

 

1. [Dm]  Từ ngàn xưa cuộc [F]  sống đã có [C]  bao bài học đắng [F]  cay

[Dm]  Con người sao lại [Gm]  thế dẫu biết [Bb]  sai mà vẫn làm [A7]  sai

[Bb]  Nhắm mắt đưa [C]  chân tự chuốc [Bb]  lấy tấm thân hao [F]  gầy

[Gm]  Mới chịu hối lỗi mình đã [A7]  sai.


2. [Dm]  Cuộc đời cũng [F]  thế nhớ lúc [C]  xưa đâu nào kém [F]  ai

[Dm]  Chỉ vì ngông cuồng [Gm]  quá sống chẳng [Bb]  lo chẳng biết ngày [A7]  mai

[Bb]  Lúc sướng vung [C]  tay giờ mới [Bb]  biết đến hôm [F]  nay

[Gm]  Tiền mất tật [A7]  mang tình oán [Dm]  than.


ĐK:

[Bb]  Tôi như con thiêu thân giữa cuộc [C]  chơi u mê lầm [Dm]  chần

[Bb]  Khi thất thế sa cơ tình nghĩa [C]  huynh mới đây đâu [F]  còn

[Gm]  Giờ chỉ còn mẹ [Am]  cha bên đứa [Dm]  con hư trong lòng

[Bb]  Dẫu con có lỗi [C]  lầm vẫn là [A7]  con của mẹ cha.


[Bb]  Ôi bao nhiêu năm qua sống chỉ [C]  như con ma mà [Dm]  thôi

[Bb]  Thân trai tráng thế kia chẳng giúp [C]  chi ích cho cuộc [F]  đời

[Gm]  Thật là một điều [Am]  may của đã [Dm]  đi thay cho người

[Bb]  Ta còn đôi bàn tay rồi ta [C]  sẽ làm tại đời [Dm]  ta.