Menu

Thuyền viễn xứ – Phạm Duy thơ Huyền Chi

Tone

Đánh giá

 

1. Chiều [G]  nay sương khói lên [Cm]  khơi 

Thùy [Eb]  dương rũ bến tơi [D7]  bời 

Làn [Cm]  mây hồng pha ráng [Gm]  trời 

Sóng Đà [D7]  Giang thuyền qua xứ [Gm]  người 


Thuyền [G]  ơi! viễn xứ xa [Cm]  xôi 

Một lần [Eb]  qua dạt bến lau [D7]  thưa 

Hò [Gm]  ơi! giọng [G7]  hát thiên [Cm]  thu 

Suối nguồn xa [Eb7M]  vắng, chiều [D7]  mưa ngân [Gm]  về 


ĐK: [G]  Nhìn về đường cố [C]  lý cố lý xa [G]  xôi 

[C]  Đời nhịp sầu lỡ [Am]  bước, bước hoang mang [C]  rồi

[G]  Quay lại hướng [G7M]  làng [G7]  Đà [C]  Giang lệ ướt [Am]  nồng 

Mẹ [G]  già ngồi im [B7]  bóng mái tóc tuyết [C7M]  sương 

Mong [D7]  con bạc [G]  lòng.


2. Chiều [G]  nay gửi tới quê [Cm]  xưa 

Biết là [Eb]  bao thương nhớ cho [D7]  vừa 

Trời [Cm]  cao chìm rơi xuống [Gm]  đời 

Biết là [D7]  bao sầu trên xứ [Gm]  người.


Mịt [G]  mù sương khói lên [Cm]  hương 

Lũ thùy [Eb]  dương rủ bóng ven [D7]  sông 

Chiều [Gm]  nay trên [G7]  bến muôn [Cm]  phương 

Có thuyền viễn [Eb7M]  xứ, nhổ [D7]  neo lên [Gm]  đường.