Menu

Thiên đàng đánh mất – Việt Dzũng

Tone

Đánh giá

 

Một nụ hoa tang [Dm]  trắng em gửi theo [F]  cuộc tình

Một nụ hôn héo [A7]  hắt nghe tàn phai [Dm]  đời mình

Biển xanh ru con [Bb]  sóng xô vào đêm muộn [F]  phiền

Còn lại vầng trăng [A7]  khuyết, bàn chân ai dẫm [Dm]  lên


Em với tay gọi mặt [A7]  trời

Mặt trời đừng [Em]  rơi, hoàng hôn đừng [Dm]  tới 

Em chấp [Gm]  tay lạy [A7]  cuộc đời 

Cuộc đời đuổi [Em]  xô chia tay lần [Dm]  cuối. 


Em là oan hồn trên đỉnh [Gm]  rêu phong

[C]  Giữa chiều muôn trùng em ngồi [F]  xoã tóc 

[Dm]  Ru tình cúi đầu trong lòng [Gm]  con sóng 

[A7]  Thiên đàng đánh mất giữa đêm [Dm]  chập chùng. 


Ôi, thiên đàng đánh [Gm]  mất

Giữa bao [C]  đêm vòng tay chất [F]  ngất 

Tiếng [Dm]  ca êm, bờ môi khô [Gm]  héo 

Dẩn [A7]  đưa em vào lòng biển [Dm]  đợi. 


Giờ đây thiên đàng đánh [Gm]  mất 

Hãy [C]  cho em một lời yêu [F]  cuối 

Tiễn [Dm]  em đi bằng hồn tiếc [Gm]  nuối

Chỉ [A7]  riêng em với biển mà [Dm]  thôi


Về đâu trong đêm [Dm]  vắng, ru tình yêu [F]  muộn màng 

Lệ tràn dâng [A7]  khoé mắt, chôn đời kiếp [Dm]  dã tràng

Kỷ niệm xưa đã [Bb]  chết, như niềm đau bàng [F]  hoàng 

Biển mịt mù giăng [A7]  kín lạnh hồn em [Dm]  giá băng