Menu

Tâm sự người cài hoa trắng – Trường Khánh

Tone

Đánh giá

 

1. Tôi trở về đây thành phố đang sang [G]  mùa

Khung trời đầy [Am]  mây, ngày tháng đang vào [Bm]  thu

Bâng khuâng tôi [C]  đứng ngắm nhìn mây [G]  bay

Thương [Em]  cho con nước vơi đầy

Tình [C]  quê lưu luyến bao [D7]  ngày

Tháng năm dài con mãi trắng tay.


2. Tháng Bảy ngày trăng mùa Hiếu Vu Lan [G]  về

Hoa hồng người [Am]  ta cài áo sắc hồng [Bm]  tươi

Riêng con hoa [C]  trắng, trắng mầu xót [G]  thương

Mẹ [Em]  ơi thương mến khôn cùng

Nhìn [C]  ai mang đóa hoa [D7]  hồng

Tủi phận mình mầu trắng đơn [G]  côi.



ĐK:

Mẹ hiền [G]  ơi, mùa Vu Lan đã về [Em]  rồi

Người [D]  ta đang vui cùng [Bm]  đời

Hoa [Am]  hồng đỏ thắm trên [G]  môi.


Còn mình [G]  con, lang thang nhặt cành hoa [Em]  trắng

Nghe cay [D]  đắng tìm về trong [Bm]  hồn

Đời mất [Am]  vui khi mẹ chẳng [G]  còn.


3. Bấy giờ mùa thu vàng lá bay bay [G]  nhiều

Khung trời từ [Am]  ly mẹ đã một lần [Bm]  đi

Bao nhiêu đau [C]  xót nát lòng con [G]  thơ

Mẹ [Em]  ơi yêu mến vô bờ

Trần [C]  gian sương khói bơ [D7]  thờ

Mất mẹ rồi đời hết ngây [G]  thơ.