Menu

Rất Huế – Võ Tá Hân thơ Huỳnh Văn Dung

Tone

Đánh giá

 

1. Giữ [Em]  chút gì rất [G]  Huế đi [Em]  em

Nét [C]  duyên là [Am]  trời đất giao [B7]  hoà

Dẫu [Em]  xa, một [D]  mai anh gặp [G]  lại

Vẫn [B7]  được nhìn [D]  em say lá [B7]  hoa.


Giữ [Em]  chút gì rất [G]  Huế hiền [Em]  ngoan

Xin [C]  em chớ [Am]  cắt mái tóc [B7]  thề

Ðể [Em]  cho gió [C]  thổi bay suối [Am]  tóc

Và [D]  mùa đông [B7]  ấm đôi vai [Em]  gầy.


ĐK:

Giữ [E]  chút gì rất Huế trang [C#m]  đài

Nón [A]  nghiêng, bóng nắng dáng thơ [E]  ngây [B7] 

Gặp [E]  anh nón [Abm]  hỡi đừng nghiêng [C#m]  xuống

Cho [F#m]  anh trông [A]  mắt ngọc mày [B7]  ngài.


Giữ [E]  chút gì rất Huế mặn [C#m]  mà

Dạ [A]  thưa, ngọt lịm ai mê [E]  say [B7] 

Em [E]  đi gót [Abm]  nhẹ xanh hồn [C#m]  cỏ

Và [A]  hơi thở [B7]  mềm sương khói [E]  bay.


2. Giữ [Em]  chút gì rất [G]  Huế đi [Em]  em

Cánh [C]  thơ, áo [Am]  trắng chắp hai [B7]  tà

Ðể [Em]  vạt lụa [D]  bay trên đường [G]  chiều

Ngỡ [B7]  mình lạc [D]  chân trong cõi [B7]  mơ.


Dẫu [Em]  em rất [D]  Huế tự bao [Em]  giờ

Ðừng [C]  để lòng [Am]  em như cung [B7]  điện

Ðừng [Em]  cho anh [D]  suốt đời đứng [G]  đợi

Trước [Am]  cấm thành, gọi [B7]  mãi chẳng ai [Em]  thưa.