Menu

Quá khứ của mưa – Hải Đăng – Cao Quốc Việt

Tone

Đánh giá

 

1. Ngày bên [Dm]  em giờ là nỗi nhớ [Am]  trong anh

Cơn mưa [Bb]  nào đã mang người đi [F]  xa vời

Về nơi [Gm]  đó có lẽ em chẳng [Dm]  còn nhớ thương 

Một hình [Bb]  bóng luôn ngóng trông ngày [Am]  đêm.


2. Và cơn [Dm]  mưa cứ mãi mãi mang [Am]  em hiện về 

Phải làm [Bb]  sao để quên người yêu [F]  dấu 

Ngày xưa [Gm]  đó chất chứa bao niềm [Dm]  vui vô bờ 

Giờ mưa [Bb]  rơi lại phải quên [C]  đi.


ĐK:

Từng cơn [F]  mưa đi qua rơi vào [C]  trong nỗi nhớ 

Tình yêu [Dm]  đó sẽ mãi mãi chỉ là giấc [Am]  mơ phai tàn 

Vậy thì [Bb]  thôi em cứ đi về [F]  nơi em chọn 

Và nơi [Gm]  đó chắc sẽ nhiều niềm [C]  vui.


Còn riêng [F]  anh nơi đây đêm từng [C]  đêm buốt giá 

Nhặt quá [Dm]  khứ đã vỡ nát để tìm lối [Am]  đi cho mình 

Và cầu [Bb]  mong em sẽ vui thật [F]  vui bên người 

Vì tình [Gm]  yêu đâu phải cứ ở bên [C]  nhau, đến suốt [F]  đời.