Menu

Nụ cười sơn cước – Tô Hải

Tone

Đánh giá

 

[D]  Tôi nhớ mãi một chiều xuân chia phôi 

Mây mờ buông [A7]  xuống núi [F#m]  đồi 

Và trong [A7]  lòng mưa [G]  hơn ở ngoài [D]  trời 

Cỏ cây hoa lá, thương nhớ mãi người [F#m]  đi 

Và dâng [A7]  sầu lên mi mắt người [D]  về 


Ngơ ngẩn đàn chim [A7]  ngừng tiếng [Em]  hót 

Mưa [D]  xuân đang tưới [G]  luống u [Em]  sầu 

Buồn [G]  cho dòng nước mờ [D]  xoá bóng chim [A7]  uyên 

Cùng gió chiều còn nhớ [D]  thương 

Mãi mối [A7]  tình còn vấn [D]  vương


Ai về sau dãy núi Kim [A7]  Bôi

Nhắn [D]  giùm tim [G]  tôi chưa phai [Em]  mờ 

Hình [G]  dung một [D]  chiếc thắt lưng [A7]  xanh

Một chiếc [D]  khăn màu trắng trăng

Một chiếc [A7]  vòng sáng lóng lánh 

Với nụ cười nàng quá [D]  xinh


Nàng [G]  ơi, tôi [Em]  đã rút tơ [F#m]  lòng 

Dệt [Em]  mấy cung yêu [A7]  thương 

Gởi [Bm]  lòng trong [A7]  trắng

Của [D]  những bông hoa [A7]  rừng 

Đời đời không tàn với khúc nhạc lòng [D]  tôi