Menu

Nơi nào em có biết – Ngô Thụy Miên thơ Trường Đinh

Tone

Đánh giá

 

Em như lá rơi khi chiều giăng [Gm]  lối [G7]  

Phôi pha như sương làn gió tìm [Cm]  về

Thoáng như cơn [Eb]  mưa chiếc bóng não [Gm]  nề

Từ dĩ [Eb]  vãng ngày [Cm7]  mai anh đã gọi [D]  tên.


Em như tái sinh mặt trời hiện [Gm]  thể [G7] 

Dòng sông kỷ niệm thuỷ triều vẫn [Cm]  xanh

Trong giấc mơ [Eb]  đêm có đến bao [Gm]  lần

Anh nhớ về [D]  em như [Eb]  cơn bão [D]  Chi-ca [Gm]  - go. [F] [Gm] 


Vùng đảo [Cm]  tuyết anh bơi thuyền ký ức

Tìm thảo [Gm]  nguyên tìm [F7]  yêu đương vĩ [Bb]  tuyến

Thao thức một [Eb]  lần và [Cm]  lần nữa trong [D]  đêm

Đã ngày [Cm]  qua những chiếc buồm nhung [D]  nhớ.


Có tiếng mưa [Cm]  rơi em còn xa [F7]  xôi

Nước mắt chơi [Bb]  vơi như lời yêu [Eb]  cuối

Từng hạt rơi [D]  rơi

Trăng [D7]  rơi rơi xuống cuộc [Gm]  đời. [Cm] [Gm] 


Em như nắng thu trên dòng sông [Gm]  cũ [G7] 

Sóng đã chia phôi xoá dấu tình [Cm]  người

Ru em giấc [Eb]  mơ cho lỡ một [Gm]  thời

Có đoá quỳnh [D]  hương và em, nỗi nhớ tuyệt [Gm]  vời.