Menu

Nỗi buồn xa xứ – Đặng Nguyễn

Tone

Đánh giá

 

1. Từ ngày xa [D]  quê con đâu biết [G]  rằng

Mẹ thường hay [D]  nghe, nghe câu nam [G]  bình

Từ xa xôi [Em]  lắm, xứ Huế ngày [D]  xưa.


Để rồi ra [D]  đi vẫn nhớ câu [Em]  hò

Giọng hò Kim [Am]  Luông bến nước sông [Bm]  xưa

Bến nước sông [D]  xưa ai đón ai [Bm]  đưa những chiều gió [D]  lạnh

Để rồi nỗi nhớ vấn vương trong [G]  lòng.


ĐK1:

Quê hương là [C]  đâu sao nghe cách [Bm]  vời

Mênh mông trời [Am]  mây [D]  bơ vơ cõi [G]  đời [Am] 

Con còn có [Bm]  đâu những chiều bên [D]  mẹ

Mẹ kể con [C]  nghe xứ [D]  Huế quê [G]  mình.


2. Ngày ngày nơi [D]  xa con mơ ước [G]  rằng

Ngày về thăm [D]  quê lâng lâng nắng [G]  chiều

Đường ai qua [Em]  lối lá trúc còn [D]  vương.


Bạn bè khi [D]  xưa chung vui mái [Em]  trường

Từng vầng thơ [Am]  yêu lén lút trao [Bm]  tay

Ánh mắt ai [D]  say, tiếng nói ai [Bm]  say theo chiều gió [D]  lộng

Thành nội mẹ [C]  bay [D]  vương nắng mây [G]  hồng.


ĐK2:

Quê hương là [C]  đâu sao nghe cách [Bm]  vời

Mênh mông trời [Am]  mây [D]  bơ vơ cõi [G]  đời [Am] 

Con chỉ ước [Bm]  ao có ngày trở [D]  lại

Gặp bạn bè [C]  thân yêu [D]  bên cố đô [G]  xưa.