Menu

Niềm Tin Lạc Lối – Duy Hoàng – Vương Triệu Anh

Tone

Đánh giá

 

 

[Dm] Có không em một tình [Am] yêu gọi là mãi mãi 

Khi cứ [Bb] ngỡ bên nhau thật lâu sẽ không [F] xa rời 

Tưởng [Bb] rằng cứ thế hạnh phúc đặt niềm [Am] tin trao hết cho [Dm] người 

Nhưng không đón [Gm] được một ngày chúng [Am] ta phải nói [Dm] chia tay 

 

Hạnh [Dm] phúc em vẫn tìm kiếm người [Am] ấy nào đâu phải anh 

Đến một [Bb] ngày tồi tệ điều anh lo cũng đã [F] đến 

Là [Bb] mưa hay nước mắt rơi làm trôi [Am] đi hạnh phúc trong [Dm] anh 

Chiếc ô [Gm] nhỏ chẳng thế chở [Am] che cho ba [Dm] người 

 

Đặt niềm [Bb] tin trao cho một người mà mình yêu [Am] nhất phải chăng sai lầm 

Dành tất [Gm] cả yêu thương chẳng [C] chút do dự mà [F] em nay đã vô tâm đánh rơi 

Một người [Bb] bước một một người cứ đợi làm khoảng [Am] cách cứ thế xa gần 

Trái đất [Gm] tròn mà sao gặp [Am] nhau ta cứ [Dm] vô tình 

 

[Dm] Dặn lòng không được khóc để em bước [Am] đi một cách nhẹ nhàng 

Cớ sao [Bb] em vừa đi giọt nước mắt không thể [F] che giấu 

Là [Bb] mưa hay nước mắt rơi làm trôi [Am] đi hạnh phúc trong [Dm] anh 

Chiếc ô [Gm] nhỏ chẳng thế chở [Am] che cho ba [Dm] người 

 

Đặt niềm [Bb] tin trao cho một người mà mình yêu [Am] nhất phải chăng sai lầm 

Dành tất [Gm] cả yêu thương chẳng [C] chút do dự mà [F] em nay đã vô tâm đánh rơi 

Một người [Bb] bước một một người cứ đợi làm khoảng [Am] cách cứ thế xa gần 

Trái đất [Gm] tròn mà sao gặp [Am] nhau ta cứ [Dm] vô tình 

 

[Bb] Nước mắt chẳng thể giữ em ở lại [Am] bên anh như lúc xưa 

Có ai [Gm] ngờ người mình yêu nhất lại làm [C] con tim ta tan vỡ 

 

Đặt niềm [Bb] tin trao cho một người mà mình yêu [Am] nhất phải chăng sai lầm 

Dành tất [Gm] cả yêu thương chẳng [C] chút do dự mà [F] em nay đã vô tâm đánh rơi 

Một người [Bb] bước một một người cứ đợi làm khoảng [Am] cách cứ thế xa gần 

Trái đất [Gm] tròn mà sao gặp [Am] nhau ta cứ [Dm] vô tình