Menu

Như nhánh lục bình – Võ Đảm

Tone

Đánh giá

 

1. Làm thân con [Em]  gái, [D]  em như nhánh lục [A]  bình

Trôi [G]  về phương trời vô [C]  định

Vì thuyền tình lạc bến lênh [G]  đênh

Ngày [D]  xưa anh hứa yêu [G]  em

[Em]  Yêu đến suốt cuộc [Am]  đời

Mà sao anh bước theo [C]  người

Anh đành bỏ [Em]  rơi con khờ trong [B7]  nôi.


2. Mười hai bến [Em]  nước [D]  trong hay dẫu có [A]  đục

Em [G]  đành cam phận riêng [C]  mình

Chờ thuyền tình về bến yêu [G]  thương

Mà [D]  sao anh vẫn muôn [G]  phương 

[Em]  Cho ray rứt cung [Am]  buồn

Nhìn con thơ [C]  dại đôi [B7]  dòng lệ [Em]  tuôn.


ĐK: Thà trôi theo dòng [G]  nước

Thì một bến [D]  xa cho [G]  kỷ niệm phôi [Em]  pha

Mong manh kiếp [A]  hoa, [G]  người dưng đất [Em]  lạ

Đi tìm chén [Am]  cơm manh áo nuôi [Bm]  con

Mà đời chẳng [D]  thương thân gái dặm [G]  trường

Dâu bể khôn [Am]  lường khóc [B7]  thầm đất khách tha [Em]  hương.


3. Buồn cho duyên [Em]  số [D]  sao như nhánh lục [A]  bình

Không [G]  một bến bờ cho [C]  mình

Mà thuyền tình vẫn cứ phiêu [G]  linh

Nhiều [D]  đêm thao thức suy [G]  tư 

[Em]  Thương con nhớ quê [Am]  nhà

Bờ môi thấm [C]  mặn giọt [B7]  buồn riêng [Em]  ta.