Menu

Nguyệt ca – Trịnh Công Sơn

Tone

Đánh giá

 

1. Từ [D]  khi trăng là nguyệt đèn [F#m]  thắp sáng trong [Em]  tôi

Từ [C]  khi trăng là [A]  nguyệt em [A7]  mang tim bối [D]  rối

Từ [D]  khi trăng là nguyệt tôi [F#m]  như từng cánh diều [Em]  vui

Từ [A]  khi em là nguyệt trong [A7]  tôi có những mặt [D]  trời.


Từ [G]  đêm khuya khi [Em]  nắng sớm hay trong những cơn [F#m]  mưa

Từ [B]  bao la em [E]  đã đến xua [A7]  tan những nghi [D]  ngờ.


Từ [D]  trăng xưa là nguyệt lòng [F#m]  tôi có đôi [Em]  khi

Tựa [C]  bông hoa vừa [A]  mọc hân [A7]  hoang giây xuống [D]  thế

Từ [D]  khi trăng là nguyệt tôi [F#m]  nghe đời gõ nhịp [Em]  ca

Từ [A]  khi em là nguyệt cho [A7]  tôi bóng mát thật [D]  là.


2. Từ [D]  khi trăng là nguyệt vườn [F#m]  xưa lá xanh [Em]  tươi

Đàn [C]  chim non lần [A]  hát cho [A7]  câu kinh bước [D]  tới

Từ [D]  khi trăng là nguyệt tôi [F#m]  nghe đời vỗ về [Em]  tôi

Từ [A]  khi em là nguyệt câu [A7]  kinh đã bước vào [D]  đời.


Từ [G]  bao la em đã [Em]  đến hay em sẽ ra [F#m]  đi

Vườn [B]  năm xưa còn [E]  tiếng nói tôi [A7]  nghe những đêm [D]  về.


Từ [D]  trăng thôi là nguyệt một [F#m]  hôm bỗng nghe [Em]  ra

Buồn [C]  vui kia là [A]  một như [A7]  quên trong nỗi [D]  nhớ

Từ [D]  trăng thôi là nguyệt tôi [F#m]  như giọt nắng ngoài [Em]  kia

Từ [A]  em thôi là nguyệt coi [A7]  như phút đó tình [D]  cờ.


3. Từ [D]  trăng thôi là nguyệt là [F#m]  trăng với bao [Em]  la

Từ [C]  trăng kia vừa [A]  mọc trong [A7]  tối không trí [D]  nhớ

Từ [D]  trăng thôi là nguyệt hôm [F#m]  nào chợt có lời [Em]  thưa

Rằng [A]  em thôi là nguyệt tôi [A7]  như đứa bé dại [D]  khờ.


Vườn [G]  năm xưa em đã [Em]  đến nay trăng quá vô [F#m]  vị

Giọt [B]  sương khuya rụng [E]  xuống lá như [A7]  chân ai lần [D]  về.


Từ [D]  trăng thôi là nguyệt mỏi [F#m]  mê đá thôi [Em]  lăn

Vườn [C]  năm xưa vừa [A]  một cây [A7]  đam mê hết [D]  nhánh

Từ [D]  trăng thôi là nguyệt tôi [F#m]  như đường phố nhiều [Em]  tên

Từ [A]  em thôi là nguyệt tôi [A7]  xin đứng đó một [D]  mình.