Menu

Người xóm cũ – Trúc Phương

Tone

Đánh giá

 

 

Trời [G]  chiều trang điểm phấn mây

Không [Em]  làm xinh lại mắt [C]  gầy

Từ độ người trai trót [D7]  đi lạc hướng [G]  đời

Lần này tính [Em]  lại thời gian [Am]  rớt nặng trên [D7]  vai. 

Mười [C]  năm trăm vạn lần [G]  thương

Anh [Em]  đành đi để xóm [Am]  buồn

Và để bàn [C]  tay trắng đêm nâng má [G]  gầy

Buồn trên lối [Em]  này, buồn riêng [D7]  ấy một mình ai [G]  hay.

Xóm cũ ưu [G]  tư buông dài tiếng [C]  thở gió lên giọng [G]  hờ

Đường cỏ tường [Em]  rêu, nhà đơn mái [Bm]  lạnh

Sớm tối tiêu [Am]  điều [D7]  vì thương nhớ [G]  nhiều. 

Từ [C]  khi anh lạc nẻo [G]  đi

Tim [Em]  này xin mở lối [Am]  về

Trở lại người [C]  ơi có tôi chung bước [G]  đời

Mười năm mỏi [Em]  mòn, mười năm [D7]  ấy buồn nào [G]  hơn.