Menu

Người phương xa – Minh Vy

Tone

Đánh giá

 

1. Chưa một lần thăm xứ Huế rất [F]  xa

Vĩ Dạ đò trăng thành đô thuở [Dm]  xưa

Đông [F]  Ba chắc lắm xa [Dm]  hoa

Sông [Gm]  Hương phượng thắm sân [Bb]  đình

Tôi sẽ [Gm]  về thăm đất cố [C7]  đô.


2. Đâu ngờ gặp em cô gái xứ [F]  xa

Em là bài thơ gửi chút nhớ [Dm]  thương

Thơ [F]  ngây đôi má hây [Dm]  hây

Thanh [Gm]  thanh giọng nói tiếng [Bb]  cười

Tóc Huế [C7]  dài ngập đầy trong [F]  tim.


ĐK: 

[Dm]  Thôi đã qua rồi tình tôi với [Bb]  nàng

Đã qua rồi ngày tôi đón [Gm]  đợi

Em để lại bài thơ kỷ [C]  niệm

Em đã [Gm]  về về nơi rất [C7]  xa


Hò [Dm]  ơi có ai về về mô Vĩ [Bb]  Dạ

Nhắn cho rằng tình tôi nhớ [Gm]  nàng

Chưa nói cạn lời sao giã [C]  từ

Bao ước [C7]  nguyện đành là chiêm [F]  bao


3. Tôi đã ở đây xứ Huế rất [F]  xa

Kinh thành nào vui nhưng sao tái [Dm]  tê

Ai [F]  đang tay bế tay [Dm]  bồng

Ai [Gm]  đang êm ấm gia [Bb]  đình

Biết nói [C7]  gì một người phương [F]  xa.