Menu

Người mẹ quê nghèo – Hàn Châu – Vịnh Đại Sơn

Tone

Đánh giá

 

1. Ngày cha mất [Dm]  đi tóc mẹ hãy còn màu [F]  xanh [Dm] 

Một mình mẹ [Gm]  nuôi đàn con tuổi còn nhỏ [F]  dại

Từng mùa đông [Dm]  về mẹ lạnh lùng manh áo rách [Gm]  vai

Suốt cả cuộc [A7]  đời mẹ lo toan vất vả vì [Bb]  con.


2. Đàn con lớn [Dm]  khôn mỗi đứa đi về một [F]  nơi [Dm] 

Bên ánh chiều [Gm]  rơi mẹ [Bb]  ngồi buồn hiu ngóng [F]  đợi

Mái tóc xanh [C]  màu nay đã [Dm]  bạc bạc trắng như [C]  vôi

Mắt mẹ đã [A7]  mờ vì mỏi [C]  mòn trông chờ đàn [Dm]  con.


ĐK: Mẹ [Bb]  ơi con lo [F]  sợ một [A7]  mai khi con mất [Dm]  mẹ

[C]  Mùa Vu Lan [Am]  về hoa [Dm]  hồng thay màu trên [F]  áo

Hoa kia dẫu [Bb]  tàn ngày [Am]  mai hoa này sẽ [Dm]  nở

Nếu mẹ mất [F]  rồi muôn [A7]  thuở biết tìm nơi [Dm]  đâu.


3. Thời gian qua [Dm]  mau tuổi mẹ mỗi ngày càng [F]  cao [Dm] 

Con sẽ về [Gm]  quê dâng hoa kính [Am]  mừng tuổi [Dm]  mẹ

Lỡ một mai [F]  này mẹ ra [Bb]  đi đi trong lặng [Dm]  lẽ [C] 

Con không được [Am]  nhìn nhìn thấy [Bb]  mẹ, [A7]  buồn lắm mẹ [Dm]  ơi.