Menu

Người già và em bé – Trịnh Công Sơn

Tone

Đánh giá

 

1. Ghế đá công [Dm]  viên, dời ra đường [F]  phố 

Người già co [Gm]  ro, chiều thiu thiu [F]  ngủ 

Người già co [Bb]  ro, buồn nghe tiếng [Gm]  nổ 

Em bé loã [A7]  lồ, khóc tuổi [Dm]  thơ đi [A7]  


Ghế đá công [Dm]  viên, dời ra đường [F]  phố 

Người già co [Gm]  ro, buồn trong mắt [F]  đỏ 

Người già co [Bb]  ro, nhìn qua phố [Gm]  chợ 

Khi chiến tranh [A7]  về, đốt lửa [Dm]  quê hương [Bb]  


ĐK: Người già co [A7]  ro, em bé loã [Dm]  lồ 

Từng hạt cơm [C]  khô, trong miếng hững [F]  hờ 

Ruộng đồi quê [A7]  hương, dấu vết [Dm]  bom qua [Bb]  


Từng bàn tay [A7]  thô, lấp kín môi [Dm]  cười 

Từng cuộn dây [C]  gai, xé nát da [F]  người 

Đạn về đêm [A7]  đêm, đốt cháy [Dm]  tương lai [Bb] 


2. Ghế đá công [Dm]  viên, dời ra đường [F]  phố 

Từng hàng cây [Gm]  nghiêng, chìm trong tiếng [F]  nổ 

Từng bàn chân [Bb]  quen, chạy ra phố [Gm]  chợ 

Em bé loã [A7]  lồ, giấc ngủ [Dm]  không yên [A7] 


Ghế đá công [Dm]  viên, dời ra đường [F]  phố 

Người già ho [Gm]  hen, ngồi im tiếng [F]  thở 

Từng vùng đêm [Bb]  đen, hoả châu thắp [Gm]  đỏ 

Em bé loã [A7]  lồ, suốt đời [Dm]  lang thang [Bb]