Menu

Người đi qua đời tôi – Phạm Đình Chương thơ Trần Dạ Từ

Tone

Đánh giá

 

Người đi qua đời [Am]  tôi trong những chiều đông [Am7]  sầu. 

Mưa [Am6]  mù lên mấy [F]  vai gió [E7]  mù lên mấy [Am]  trời 

Người đi qua đời tôi, hồn lưng miền rét [F]  mướt, 

Vàng xưa đầy dấu [C]  chân, đen [E7]  tối vùng lãng [Am]  quên. 


[G7]  Bàn tay mềm khói [C]  sương, tiếng [F6]  hát nào hơ [C]  nóng. 

[E]  Và ai qua đời tôi, chiều [B7]  âm vang ngàn [E]  sóng.

Trên lối về nghĩa [Am]  trang

[E]  Nghe những lời linh hồn, [D]  nghe những lời linh [E]  hồn, 

Trong mộ phần đen [D]  tối [E7]  đen. 


Người đi qua đời [Am]  tôi, không nhớ gì sao [Am7]  người, 

Mưa [Am6]  nào lên mấy [F]  vai, gió [E7]  nào lên mấy [Am]  trời. 

Người đi qua đời tôi, đường xưa đầy lá [F]  úa, 

Vàng xưa đầy dấu [C]  chân, đen [E7]  tối vùng lãng [Am]  quên. [Dm] 


[Am]  Em đi qua đời anh không [Dm6]  nhớ [E7]  gì [Dm]  sao [Am]  em?