Menu

Ngụ ngôn mùa đông – Trịnh Công Sơn

Tone

Đánh giá

 

Một ngày mùa [Am]  đông một người Việt [G]  Nam 

Ra bên dòng [F]  sông nhớ về cội [E7]  nguồn 

Nhớ về đoạn [Am]  đường từ đó ra [Dm]  đi 

Nhớ về biển [G]  rộng thuyền ghe lướt [Dm]  sóng 

Nhớ về nghìn [E7]  trùng nòi giống của [Am]  chim [Dm] 


Một ngày mùa [Am]  đông một người Việt [G]  Nam 

Đi lên đồi [F]  non nhớ về cuội [E7]  nguồn 

Nhớ về đoạn [Am]  đường từ đó ra [Dm]  đi 

Nhớ về đồng [G]  bằng loài chim muôn [Dm]  hót 

Nhớ rừng mịt [E7]  mù nòi giống của [Am]  tiên [Dm] 


Một ngày mùa [C]  đông trên con đường [F]  mòn 

Một chiếc xe [Am]  tang trái mìn nổ [Dm]  chậm 

Người chết hai [Em]  lần thịt da nát [Am]  tan [Dm] 


Một ngày mùa [Am]  đông một người Việt [G]  Nam

Thôi ra dòng [F]  sông súng nổ thật [E7]  gần

Tiếng đạn đầy [Am]  hồn từ đó bâng [Dm]  khuâng

Nhớ thuở mẹ [G]  bồng lời ru trong [Dm]  sáng

Nhớ mẹ hiền [E7]  lành ngồi với đàn [Am]  con [Dm] 


Một ngày mùa [Am]  đông một người Việt [G]  Nam 

Thôi lên đồi [F]  non súng từ thị [E7]  thành

Súng từ ruộng [Am]  làng nổ xé da [Dm]  con

Phố chợ thật [Em]  buồn cuộn dây gai [Dm]  chắn

Chắc mẹ hiền [E7]  lành rồi cũng tủi [Am]  thân [Dm] 


Một ngày mùa [Cm]  đông hai bên là [F]  rừng

Một chiếc xe [Am]  tang trái mìn nổ [Dm]  chậm 

Người chết hai [Em]  lần thịt da nát [Am]  tan [Dm]