Menu

Muộn – Đại Nhân – Thăng Long

Tone

Đánh giá

 

1. [Em]  Đã cố gắng bước ra đi khỏi [Am]  ngày tháng cũ 

Thế [D]  nhưng lòng anh không sao xoá [G]  nhoà 

Từng ngọt [Am7]  ngào ấm áp, từng dịu [Em]  dàng yêu thương 

Vì [F#7]  sao anh không thể [B7]  quên.


2. [Em]  Cứ mãi nhấm nháp những kỉ niệm [Am]  của quá khứ 

Trái [D]  tim buồn loay hoay đến rã [G]  rời 

Cho dù [Am7]  ngày tháng đến nhưng lòng [Em]  vẫn không quên 

Ngày [F#7]  em đang đi bên cạnh [B7]  anh.


ĐK1:

Có phải [Em]  quá muộn màng khi anh [Am]  đang nhớ em 

Chẳng thể [D]  nói thành lời khi nước [G]  mắt cứ rơi 

Từng ngày [B7]  ta có nhau giờ này [Em]  đã xa rồi

Còn mình [B7]  anh đong đếm kỷ niệm [Em]  thôi.


ĐK2:

Có phải [Em]  quá vội vàng nên đôi [Am]  ta mất nhau 

Những hạnh [D]  phúc ngọt ngào nay tan [G]  ra nỗi đau 

Từng ngày [B7]  ta có nhau giờ này [Em]  đã phai màu 

Phải làm [B7]  sao để nói anh cần [Em]  em.


* Từng đoạn đường [D]  xưa nơi đây 

Khi ta đang [B7]  tay trong tay 

Nay anh đang [Em]  đứng ngẩn ngơ 

Còn lạ gì [Am]  nữa, mọi nỗi nhớ, từng mảnh [F#7]  vỡ của ngày [B7]  xưa.