Menu

Một góc đời phôi pha – Từ Công Phụng

Tone

Đánh giá

 

Về đâu hỡi [G]  em chiều nay 

Bóng tối quê [G6]  người thênh [Am]  thang 

Về đâu hỡi [D7]  em chiều [Bm]  nay 

Đã vắng bóng [D7]  người đợi [G]  chờ 

[Em]  Em qua nơi đây thắp từng cơn [Am]  mơ 

Như hương hoa em vẫn nở đêm [Bm]  xưa 

Đâu [G]  ngờ đời là [Em]  những giòng oan [Am]  khiên.


Về đâu hỡi [G]  em chiều nay 

Bóng tối quê [G6]  người thênh [Am]  thang 

Về đâu hỡi [Eb7]  em chiều [Bm]  nay 

Có tiếng ai [D7]  gọi thì [G]  thầm 

[Em]  Âm vang nghe như não nùng đâu [Am]  đây 

Theo đôi chân trên bước đời chia [Bm]  xa 

Âm [G]  thâm về một [Am]  góc đời [D7]  phôi [G]  pha.


[Em]  Lá có còn [Bm]  xanh mùa [Em]  cũ 

[Bm]  Nắng có còn [Am]  thơm tình [G]  xưa 

Nhớ người [Em]  từ quê hương nghìn [Am]  trùng 

Nhớ đường [Em]  về tương tư ngại [G]  ngùng 

Hôn em ở [D7]  cuối chân [D9]  ngày 

Thả xuống tàn [Am]  phai một nỗi [Am6]  đau.


[G]  Về đâu hỡi em chiều [G9]  nay 

[G7]  Bóng tối quê [G6]  người thênh [Am]  thang 

Về đâu hỡi [D7]  em chiều [Bm]  nay 

Dấu vết thiên [D7]  đường đã [G]  mờ 

[Em]  Mây bay qua đây đã từ thiên [Am]  thu 

Nhưng trong tim em vẫn còn âm [Bm]  vang 

[G]  Chút tình người vừa [Am]  khép lại đêm [G]  nao.