Menu

Một cõi tình phai – Ngô Thụy Miên

Tone

Đánh giá

 

1. Mùa thu về [Am]  đây mưa phùn [G]  bay ướt vai em [Am]  gầy

Mùa thu về đây riêng mình [G]  ta cùng với trời [C]  mây [E7] 

Mùa thu [Am]  Paris có [G]  ai đi trong nắng [C]  vàng

Vòng tay mênh [D]  mang bước [Bb]  chân đã nghe buồn [E]  hoang.


2. Vườn xưa còn [Am]  đây sao bờ [G]  vai nhớ thương vơi [Am]  đầy

Người xa tầm tay riêng mình [G]  ta một cõi tình [C]  phai [E7] 

Chiều qua công [Am]  viên có [G]  ai đón đưa lối [C]  về

Thoáng nghe tiếng mưa não [Am]  nề, ngày [E7]  chợt dài lê [Am]  thê.


ĐK: 

Nào ai [Am]  biết, nào ai biết, nào ai biết biển [Dm]  đợi chờ một đời

Người yêu [G]  hỡi, người yêu hỡi, người yêu hỡi quá [C]  xa rồi một [E7]  thời

Tìm đâu [Am]  thấy, tìm đâu thấy, tìm đâu thấy nụ [Dm]  cười buồn ngày nào

Có [E7]  xót xa mờ khuất một mình [Am]  ta


3. Chiều qua dòng [Am]  sông lá vàng [G]  rơi dáng ai mơ [Am]  mộng

Chiều qua dòng sông riêng mình [G]  ta mòn mỏi chờ [C]  mong [E7] 

Chiều qua sông [Am]  Seine có [G]  con chim bay cuối [C]  trời

Cất lên tiếng ca rã [Am]  rời, cuộc [E7]  tình sầu khôn [Am]  nguôi.