Menu

Mây hồng – Từ Công Phụng thơ Hà Huyền Chi

Tone

Đánh giá

 

Anh nhớ [G]  mãi căn nhà [C]  ấy [D7]  có cánh cửa sổ

mở vào tim [G]  người [Em] 

Mỗi sáng em thức [Am]  dậy mây hồng [G]  đậu trên [Em]  môi

Một lần anh tới [D]  đó với [Em]  băn khoăn nỗi [G]  chờ

mắt không [Em]  rời khung cửa [D7]  sổ

[D6]  Vì nhỡ khi [Am]  em thức giấc tình [D7]  cờ [Am] 

Anh đứng [G]  đó như [Em]  từ nghìn năm [C]  trước [Am] 

Nhìn nắng lung [Em]  linh mơn [D7]  man trên [G]  cành

Cửa vẫn [F]  đóng như [Em]  từ nghìn năm [G]  cũ

Và thời [C]  gian như [Em]  ngừng lại buồn [D]  tênh [D7] 


Anh [G]  mơ [Em]  phút gặp [Bm]  lại [Am]  ngờ như cơn huyễn [D7]  mộng

Môi tìm [Bm]  môi ngát nụ hoài [D7]  mong

tay hối [Am]  hả từng vòng quấn [Bm]  quít

như cơn [D]  bão hồn [D6]  nhiên với gió [D7]  tím mây [G]  hồng [G7] 

Sông rất [Em]  cạn hai lá [C]  đỏ mắc [Em]  cạn

Chèo vô [D7]  duyên nên [Bm]  mệnh số vô [D7]  duyên

Trăm con [Am]  nước với [D]  thủy triều lai [G]  láng [Em] 

Đã đẩy thuyền [D]  trôi [D7]  tới hai ngã [G]  đời


Anh nhớ [C]  mãi căn [Em]  nhà vuông cửa [C]  sổ

Trong ngăn [Bm]  riêng của [G]  ký ức tình [Am]  si

Anh tới đó máng [D7]  hồn mình trên [G]  đó

Với mây [D7]  hồng vừa [Bm]  ngủ đậu trên [G]  mi