Menu

Mãi tiễn đưa – Phạm Duy thơ Hoàng Ngọc Ẩn

Tone

Đánh giá

 

Vẫn nhớ [C]  thương và mãi tiễn đưa

Nơi [F]  đây còn còn đọng chút [C]  hương thừa

Xin [Am]  khép lại muôn ngàn [Dm]  dư ảnh

Và trả anh [G]  về nếp sống [C]  xưa


[Em]  Ngày xưa hai đứa còn đơn độc

Mình [B7]  gặp nhau chung một nẻo đời

[Em]  Nụ hoa e ấp tình [A]  chớm nở

Lòng dâng xao [D]  xuyến [A]  ngập bờ [D]  môi


Từ đó anh [D]  quen kiếp độc [G]  hành

Ân tình [Bm]  nở vạn cánh [C]  thư xanh

[G]  Mắt em ôm [C]  trọn niềm thương [Am]  nhớ

Đường trần vội [D]  xóa bước chân [G]  anh


Vẫn nhớ [C]  thương và mãi tiễn đưa

Nơi [F]  đây còn còn đọng chút [C]  hương thừa

Xin [Am]  khép lại muôn ngàn [Dm]  dư ảnh

Và trả anh [G]  về kiếp sống [C]  xưa

[Am]  Rồi nay, cúi mặt anh từ giã 

Đòi trả [E7]  về anh kiếp [Am]  độc hành 

[C]  Đôi bước chân vang lời phản bội 

Ý [G]  sầu dâng ngập nét môi [C]  trinh! 


[F]  Đưa tay em hứng hoa [Dm]  tình rụng 

Mộng đã [G]  không thành biết nói [C]  sao 

[F]  Xin gửi về nhau từng [Dm]  kỷ niệm

Mà nghe [G]  tan nát mộng ban [C]  đầu