Menu

Lời người – Như Ngọc Hoa thơ Phạm Văn Hóa

Tone

Đánh giá

 

Thi [C]  sỹ người ta nói rất hay

Nắng [Dm]  rơi thì gọi buổi ban [C]  ngày

Trang [Dm]  soi tà rõ là đêm [G]  tối

Nước [D7]  rơi thì bảo [G]  rằng mưa buồn lất phất [C]  bay


Lặng [Dm]  im người than trắng tỏ [C]  bày

Rót [G]  lời đường mật lại không [C]  hay

Nói [Dm]  nhiều cũng khổ im thành [G]  tội

Thượng đế tôi [C]  ơi đời [G]  sao khó thế [C]  này [E] 


Cô bạn ngày [Am]  xưa khẽ bảo tôi

Mắt anh không [F]  nói cũng nên [G]  lời

Liếc thôi cũng làm hồn xao xuyến

Nói nữa tim em chắc rã [C]  rời


Cô khác thì [Dm]  khuyên ít nói [C]  thôi

Lời tôi chỉ [G]  đến với riêng [C]  người

Sợ rằng tôi [G]  sẽ khen ai khác

Để rồi tình riêng phải ngậm [C]  ngùi


Người [C]  trách thì tôi cũng chịu thôi

Nắng [Dm]  mưa tôi đổ tại ông [C]  trời

Khi [Dm]  vui cũng thích khen dăm ba [G]  tiếng

Ai cảm thông dùm nỗi khổ [C]  tôi