Menu

Lỡ chuyến đò – Anh Việt

Tone

Đánh giá

 

1. Chiều vàng lại đem nhớ tiếc [C]  thương 

Đây người [C7]  sang với con đò [F]  xưa [A7] 

Và chiều [Dm]  chiều thôn nữ vấn [G]  vương [Dm] 

Duyên tình [G7]  xưa êm thắm còn [C]  đâu. 


2. Người nghệ sĩ lăn lóc gió [C]  sương

Tơ đàn [C7]  say đắm quên sầu [F]  thương [A7] 

Dành tình [Dm]  này cho kẻ khổ [G]  đau [Dm] 

Quên tình [G7]  xưa thôn nữ chờ [C]  mong. 


ĐK1:

Người của bốn [C]  phương 

Người đã ra [Em]  đi có nhớ bao [Dm]  giờ 

Dù duyên thề [C]  ước đắm với giấc [F]  mơ 

Đường [C]  tơ vấn [F]  vương [A7] [Dm] 

Đem gieo thắm tươi vào đời đau [Em]  thương 

Và cố quên [Am]  đi tình người bơ [C]  vơ.


3. Người nghệ sĩ đi giúp núi [C]  sông 

Cung đàn [C7]  say đắm quên sầu [F]  thương [A7] 

Dành tình [Dm]  này cho kẻ khổ [G]  đau [Dm] 

Quên tình [G7]  xưa, quên cả đò [C]  xưa. 


4. Đò một chiều đưa lữ khách [C]  đi 

Nhưng lòng [C7]  vương chút hương biệt [F]  ly [A7] 

Và chiều [Dm]  chiều thôn nữ nhớ [G]  mong [Dm] 

Trên đò [G7]  xưa nghe gió ngàn [C]  thông.


5. Người nghệ sĩ vui nắn phím [C]  tơ 

Gieo nguồn [C7]  vui khắp trên trần [F]  gian [A7] 

Vì ngoài [Dm]  đời ôi lắm khổ [G]  đau [Dm] 

Duyên tình [G7]  xưa ai nhớ chờ [C]  mong. 


ĐK2:

Tìm người bốn [C]  phương 

Nàng nhớ năm [Em]  xưa khách ấy sang [Dm]  đò 

Tình duyên đằm [C]  thắm nay khóc với [F]  thương 

Đường [C]  tơ dở [F]  dang [A7] [Dm] 

Mơ theo bóng ai đường đời lang [Em]  thang 

Vì nước quên [Am]  đi lời thề năm [C]  xưa. 


6. Hồn tìm theo bóng khách lỡ [C]  đi 

Thôi thời [Em]  gian xoá bao ngày [F]  vui 

Và nàng [Dm]  đành mang lấy mối [Em]  duyên 

Trên đò[G]  xưa sông cuốn triền [C]  miên.