Menu

Lão cô đơn – Gạt Tàn Đầy

Tone

Đánh giá

 

1. Một [G]  khu phố nghèo, một người đàn [C]  ông, rất [G]  nghèo

Ngày [G]  qua mỗi ngày, một thân lầm [C]  lũi đi về trong tĩnh [G]  câm

[Em]  Ba trăm sáu mươi lăm ngày dài, căn nhà [D]  không tiếng cười tiếng nói

[Em]  Ba trăm sáu mươi lăm đêm dài, một mình [D]  ông, lão già cô đơn.


[C]  Rồi một hôm lão cô đơn trở về, tay ôm [B]  theo một chú chó con

[C]  Để từ đây, đời thôi hiu quạnh, cho quên [Bb]  đi nỗi ác mộng cô [D]  đơn.


2. Nay [G]  căn gác nghèo, người ta [C]  nghe vang những tiếng [G]  cười

Mỗi [G]  khi lão về, nỗi buồn lại [C]  vơi tâm tình cùng chó [G]  con

[Em]  Ba trăm sáu mươi lăm ngày dài, người đạp [D]  xe chó chạy lui tới

[Em]  Ba trăm sáu mươi lăm đêm dài, đôi bạn [D]  thân chưa bao giờ xa.


[C]  Rồi ngày kia, gạt nước mắt một mình, khóc [B]  chôn xác người bạn thân

[C]  Hận làm sao bánh xe kia vô tình, đã cướp [Bb]  đi người bạn yêu bốn [D]  chân


[C]  Cuộc đời ơi, sao cay nghiệt, nỡ mang [B]  đi chút buồn vui nhỏ nhoi

[C]  Để một thân còm cõi xế chiều, đã cô [Bb]  đơn, nay càng thêm cô [D]  đơn.