Menu

Lặng lẽ tiếng dương cầm – Nguyễn Ánh 9

Tone

Đánh giá

 

1. Xa vắng tiếng dương [C]  cầm dịu [Am]  dàng một nỗi nhớ [Dm]  mong

Sâu lắng khúc nhạc [G]  buồn nhẹ nhàng trong đêm lắng [C]  buông

[A7]  Có một thời đã [Dm]  qua [Fm]  đã muôn trùng cách [Em]  xa

[Am]  Tiếng dương cầm thiết [Dm]  tha nhẹ ru tiếng hát bay [G]  xa.


2. Như cánh hoa mai [C]  vàng tàn [Am]  xuân nhạt phai sắc [Dm]  hương

Tiếng hát với cung [G]  đàn chỉ còn dư âm vấn [C]  vương

[A7]  Lắng sâu vào bóng [Dm]  đêm [Fm]  những kỷ niệm ấm [Em]  êm

[Am]  Tiếng dương cầm xót [Dm]  xa chìm trong quên [G]  lãng nhạt [C]  nhoà.


ĐK:

Người [F]  hỡi, người [Dm]  hỡi đành [Em]  thôi

Đành [Fm]  quên, đành [Bb]  quên hết tình [C]  tôi [A7] 

Lặng [Dm]  lẽ một [G]  tiếng đàn ngân [C]  nga

[A7]  Một tiếng đàn chơi [Dm]  vơi về [G7]  đâu người [C]  hỡi.


Tình [F]  đến, tình [Dm]  đến rồi [Em]  đi

Sầu [Fm]  trách, sầu [Bb]  trách mà [C]  chi [A7] 

Giờ [Dm]  đây một [G]  tiếng đàn trong [C]  đêm

[A7]  Một nỗi buồn không [Dm]  tên, [G7]  một tình yêu đâu dễ [C]  quên.