Menu

Kỳ diệu – Song Ngọc thơ Nguyên Sa

Tone

Đánh giá

 

[G]  Khi đám mây cao về nơi [D7]  cuối trời

Anh dấu yêu [Bm]  hỡi [Em]  tình yêu hết [G]  rồi

[D7]  Con suối xuôi theo nhịp trần [Am]  chơi vơi

[F]  Mây nước có trôi miệt [Am]  mài 

Vẫn [D7]  mang theo tình đắm [G]  say

Tình [C]  vẫn xanh muôn [G]  đời


Khi đám mây [G]  cao dừng trên [Em]  vầng trán

Anh chợt [Am]  nghe vỗ cánh [D7]  chim bay

[C]  Ôi trái thơm ngon nặng trĩu [Am]  trên môi

[Bm]  Com suối lạ chảy qua [Em]  hơi thở (chảy qua hơi [D7]  thở)


Khi đám mây [G]  xưa về trên [Em]  màu tóc

Anh chợt [Am]  nghe bát ngát [C]  mùa xuân

Anh đứng [D7]  đây thầm gọi [Am]  tên em

Khi em đến [D7]  nằm im trên đồi [G]  cỏ.


ĐK: Có bỡ [G]  ngỡ là mặt trời [Em]  bỡ ngỡ

Có xôn [C]  xao là núi lớn [G]  xôn xao

Cánh [Am]  tay anh đã dặn nằm [Em]  im

Ðôi mắt [F#]  anh trở thành tinh [B]  tú.


Ðứng thật cao để canh chừng giấc [F#m]  ngủ

Ðứng thật cao tựa như ngọn [Bm]  hải đăng

Anh canh [Em]  chừng con thuyền lạ [C]  đi ngang

Sẽ chở [D7]  em về quê hương [G]  thần thoại [C] 


Em chớ hỏi [G]  anh sóng trên biển [Em]  lớn

Cớ làm sao [Am]  thành nhã nhạc [C]  dâng lên

Cớ làm [D7]  sao muôn tinh tú [G]  trong đêm

Bỗng rung [D7]  động khi em cười [G]  rất nhẹ


* Khi đám mây [G]  cao dừng trên vầng trán

Anh đứng [D7]  đây thầm gọi tên [G]  em