Menu

Hương xưa – nhạc Võ Tá Hân – thơ Huỳnh Văn Dung

Tone

Đánh giá

 

 

1. Sau giấc [D]  mộng chợt [Em]  thấy hồn lãng [A]  đãng

Anh nằm [Bm]  im nghe từng lá thu [Em]  bay

Mười ngón tay chừng xa lạ vô cùng

Không ôm hết tháng ngày xanh thuở [A]  ấy.

Sau giấc [D]  mộng nằm [Em]  nghe đời ưu [A]  tư

Chăn chiếu [F#m]  giường cũng [Bm]  hờ hững vô [Em]  tâm

Buồn vây quanh như đời kéo tội tình

Sống giấu [A]  mặt mơ một ngày xuân [D]  về. 

ĐK1:

Sau giấc [D]  mộng sao lòng anh trống vắng

Chợt thấy [Em]  mình như giọt nước sầu [A]  câm

Nằm gác [Bm]  tay chẳng suy tính được [Em]  gì

Mắt tạnh ráo hỏi ngực sao còn [A]  ấm. 

Sau giấc [D]  mộng thấy mình xa lạ quá

Gọi tên [Em]  mình cũng chẳng thấy mình [A]  thưa

Lạnh hai [Bm]  vai mang nỗi nhớ ngày [Em]  dài

Em yêu dấu sao chưa về bên [A]  anh. 

ĐK2:

Sau giấc [D]  mộng nỗi buồn anh bâng quơ

Hỏi đời [Em]  mình sao cứ mãi chia [A]  xa

Nhắm đôi [Bm]  mắt mong níu mộng trở [Em]  về

Nhưng chỉ gặp gió bay vàng sắc [A]  lá. 

Sau giấc [D]  mộng thân xác anh rời rã

Muốn thở [Em]  dài nhưng cứ sợ đâm [A]  quen

Nằm im [Bm]  hơi nghe lá than thở [Em]  cành

Anh thầm [A]  hỏi sao đi mà không [D]  hẹn. 

2. Sau giấc [D]  mộng anh [Em]  biết mình vừa [A]  mất

Em hồn [Bm]  nhiên với dáng mỏng môi [Em]  son

Cười bên anh tay mưới ngón ân tình

Anh thầm viết tên em trong gió [A]  bay. 

Sau giấc [D]  mộng anh [Em]  thấy đời buồn [A]  tênh

Nằm khiêm [F#m]  nhường âm [Bm]  thầm lắng nghe [Em]  mưa

Em dấu yêu ở xa vô cùng [A]  tận

Có nghe lòng thoảng lại hương [D]  xưa.