Menu

Hờn trách con đò – Phi Bằng

Tone

Đánh giá

 

Cố gọi con [D]  đò, nhưng con đò dường như chẳng [Gm]  nghe

Cố gọi tôi [D]  về, nhưng tôi [Gm]  nào đâu có còn [D]  nghe

Mà tôi nhẫn [F]  tâm xem như là không có chuyện [D]  gì

Nào đâu có [F]  hay em đau [D7]  lòng khóc ở bờ [Gm]  sông.


Chắc tại tôi [D]  làm em đau lòng mà không nói [Gm]  ra

Chắc tại con [D]  đò đưa tôi [Gm]  về nơi bến yên [D]  vui

Đò ơi cớ [F]  sao quên bao lời hứa hẹn ngọt [D]  ngào

Để cho bến [F]  sông mang nỗi [D7]  nhớ đêm ngày chờ [Gm]  mong.


Thầm trách gì [C]  tôi, sao thay lòng đổi dạ mà [Gm]  chi

Để bến chiều [C]  nay không còn trông thấy được con [Gm]  đò

Nước sông vơi [F]  đầy bao tháng [D]  ngày mà em cứ [Eb]  trông

Ánh trăng hao [D7]  gầy suốt đêm dài mà em vẫn [Gm]  mong.


Còn nhớ còn [C]  thương xin quay về bến đợi người [Gm]  ơi

Để bến đò [C]  xưa không còn ai cứ gọi ơi [Gm]  đò

Nói không nên [F]  lời, em khóc [D]  vì đời em nhỏ [Eb]  nhoi

Đã yêu nhau [D7]  rồi sao nỡ làm vầng trăng vỡ [Gm]  đôi.