Menu

Hai năm tình lận đận – Phạm Duy thơ Nguyễn Tất Nhiên

Tone

Đánh giá

 

1. Hai [Am]  năm tình lận [F]  đận, hai [Dm]  đứa cùng xanh [Am]  xao 

Hai [Bb]  năm trời mùa [Am]  lạnh, cùng [Gm]  thở dài như [Am]  nhau 

Hai [Am]  năm tình lận [F]  đận, hai [Dm]  đứa cùng hư [Am]  hao 

Hai [Bb]  năm tình lận [Am]  đận, hai [Gm]  đứa đành xa [Am]  nhau.


Em [Am]  xưa còn thắt [F]  bím, nuôi [E7]  dưỡng thêm ngây [Am]  thơ

Anh [G]  xưa còn lính [F]  quýnh giữa [C]  sân trường trao [E7]  thư.

Em [Dm]  thường hay mắt liếc, anh thường ngóng cổ [A7M]  cao, 

Ngoài [Bm]  đường em bước chậm, quán [Bb]  chiều anh nôn [Am]  nao. 


2. Hai [Am]  năm tình lận [F]  đận, hai [Dm]  đứa cùng xanh [Am]  xao 

Hai [Bb]  năm trời mùa [Am]  lạnh, cùng [Gm]  thở dài như [Am]  nhau 

Hai [Am]  năm tình lận [F]  đận, hai [Dm]  đứa cùng hư [Am]  hao 

Hai [Bb]  năm tình lận [Am]  đận, hai [Gm]  đứa đành xa [Am]  nhau.


Em [Am]  bây giờ có [F]  lẽ toan [E7]  tính chuyện lọc [Am]  lừa 

Anh [C]  bây giờ có [F]  lẽ xin [C]  làm người tình [E7]  thua.

Chuông [Dm]  nhà thờ đổ lạnh, tượng Chúa gầy hơn [A7M]  xưa 

Chúa [Bm]  bây giờ có lẽ xuống [Bb]  trần gian trong [Am]  mưa.


ĐK:

Anh [A]  bây giờ có lẽ thiết [E7]  tha hơn tín [A]  đồ 

Xin làm cây thánh [A]  giá trên [E7]  nóc cao nhà [A]  thờ 

Cô [D]  đơn nhìn bụi bặm, xanh [Dm]  xác rêu phủ [A]  mờ

Trước [D]  ngày lên ngôi [Dm]  Chúa, ai [E7]  chắc không dại [Am]  khờ.


* Hai [Am]  năm tình lận [F]  đận, hai [Dm]  đứa già hơn [Am]  xưa 

Hai [Bb]  năm tình lận [Am]  đận, mình [Gm]  đã già hơn [Am]  xưa.

Mình [Gm]  đã già hơn [Am]  xưa.