Menu

Gọi tên bốn mùa – Trịnh Công Sơn

Tone

Đánh giá

 

1. Em đứng [C]  lên gọi mưa vào [G]  Hạ 

Từng [Am]  cơn mưa từng [Em]  cơn mưa

Từng cơn [C]  mưa mưa thì thầm dưới chân [G]  ngà


Em đứng [C]  lên mùa Thu tàn [G]  tạ

Hàng [Am]  cây khô cành [Em]  bơ vơ

Hàng cây [C]  đưa em đi [Am]  về giọt nắng nhấp [G]  nhô


2. Em đứng [C]  lên mùa Đông nhạt [G]  nhòa

Từng [Am]  đêm mưa từng [Em]  đêm mưa

Từng đêm [C]  mưa mưa lạnh từng ngón sương [G]  mù


Em đứng [C]  lên mùa Xuân vừa [G]  mở

Nụ [Am]  xuân xanh cành [Em]  thênh thang

Chim [Dm]  về vào ngày tuổi [F]  em trên cành bão [C]  bùng


ĐK; Rồi mùa [F]  Xuân không [Am]  về, mùa [G]  Thu cũng ra [C]  đi

Mùa [F]  Đông vời [Dm]  vợi, mùa [G]  Hạ khói [C]  mây

Rồi từ [F]  nay em [Am]  gọi, tình [G]  yêu dấu chim [C]  bay

Gọi [F]  thân hao [Dm]  gầy, gọi [G]  buồn ngất [C]  ngây


3. Ôi tóc [C]  em dài đêm thần [G]  thoại

Vùng [Am]  tương lai chợt [Em]  xa xôi

Tuổi xuân [C]  ơi sao lạnh dòng máu trong [G]  người


Nghe xót [C]  xa hằn lên tuổi [G]  trời

Trẻ [Am]  thơ ơi trẻ [Em]  thơ ơi

Tin [Dm]  buồn từ ngày mẹ [F]  cho mang nặng kiếp [C]  người