Menu

Giật mình con mất mẹ – Nguyễn Lê Việt Hùng

Tone

Đánh giá

 

 

1. Thức suốt đêm [Em]  dài con nhớ [Bm]  mẹ mẹ hiền của [Em]  con

Bao năm trải [Am]  qua con tha [D]  phương vì cuộc sống mưu [G]  sinh [Em] 

Có biết rằng [Am]  đâu tóc mẹ đã [C]  bạc lưng mẹ đã [Bm]  còng

Và hằn lên vết chân [D]  chim lên đôi [Bm]  mắt mẹ của [Em]  con

2. Thế đó ở [Em]  đời có bao [Bm]  giờ ngược được thời [Em]  gian

Ngày con còn [Am]  thơ trời [D]  mưa mẹ thức canh [G]  thâu [Bm] 

Che chở cho [D]  con khỏi ướt dầm mưa [Bm]  bão

Dưới hiên nhà người [B7]  ta mẹ ôm con vào [Em]  lòng

ĐK:

Vậy [Em]  mà con đâu có [A]  hiếu

Biết yêu thương như là người [Em]  ta

Mẹ buồn nhiều [Am]  hơn lúc con lỗi [G]  lầm

Rồi lại dang [D]  tay che chở [Bm]  con như ngày [Em]  đầu

Giật [Em]  mình con rơi nước [A]  mắt

Bởi bông hoa ai cài lên áo [Em]  con

Hoa thì đẹp [Am]  tươi mà con đau thắt trong [G]  lòng

Giật mình con [D]  không tin nay [Bm]  con mất mẹ [Em]  rồi.