Menu

Gặp nhau trong mưa – Đặng Quang Vỹ – Quốc Bảo

Tone

Đánh giá

 

Một chiều tôi vừa [Am]  đến, em đứng bên hàng [C]  hiên dưới trận mưa đầu [Am]  mùa 

Đầu trần không đội [F]  nón, mang áo mưa thì quên, ướt lạnh rung cả [C]  người [Am]  

Muốn mượn em chiếc [Dm]  khăn lau bụi mưa bám [E7]  mặt , mà ngại không dám hỏi 

Ngại vì chưa ngõ [Am]  ý, chưa biết chưa lần [F]  quen, thân [E7]  lại không mấy [Am]  thân 


Đành lặng yên chẳng [Am]  nói, nên đứng ngâm mình [C]  trong nước lạnh mưa đầu [Am]  mùa

Dầu mắt cho âm [F]  ướt, hơi ấm không làm khô, làn da thịt [C]  người [Am]  

Thế rồi như khiến [Dm]  xui, em nhìn tôi ái [E7]  ngại, chào hỏi cho đúng lệ

Rùi hiểu nhau từ [Am]  đây, thân thiết nhau từ [F]  đây, khăn [E7]  mượn em cũng [Am]  trao 


Phố [F]  mưa chiều nay vắng [C]  buồn

Phố [Dm]  mưa lùa qua ngõ [Am]  hồn, đường mưa ngập [C]  lối 

Người không buồn [F]  tới có riêng em mà [C]  thôi 

Mấy [F]  ai mà không yếu [C]  mềm, lúc [Dm]  bên người con gái [Am]  đẹp

Chẳng yêu chẳng [C]  mến, chẳng mang tình [F]  đến hiến dâng cho người [E7]  yêu? 


Chẳng hiểu mưa chiều [Am]  ấy, mưa có hay gì [C]  không, có cảm thông được [Am]  gì 

Đành rằng mưa lạnh [F]  chưa nhưng sánh mưa và tôi, muốn hỏi ai đành [C]  lòng [Am]  

Biết rằng em sẽ [Dm]  đi, khi trận mưa đã [E7]  tàn, vội vàng em khẻ bảo 

Trời tạnh mưa rồi [Am]  đó, phố xá vui lại [F]  vui, em [E7]  về quên chiếc [Am]  khăn