Menu

Đường về khuya – nhạc Dương Cầm – Minh Kỳ – thơ Lê Dinh

Tone

Đánh giá

 

 

1.Đường [D]  khuya vắng [Bm]  người mến thương [D]  xa rồi

Mình [G]  tôi lắng [Em]  hồn theo tiếng [D]  mưa rơi

Lối [Em]  về còn là [G]  bao hình [F#m]  bóng

Nhớ lúc chia tay giữa đêm sương [Bm]  mờ

Bùi ngùi thôi chẳng [Em]  nói

Bóng ai xa [A7]  rồi còn ai đứng nhìn [D]  theo 

ĐK: [G]  Đêm lắng [Em]  chìm vào ngàn xa cuối [F#m]  trời những hạt mưa [D]  rơi

[Em]  Trên lối mòn còn mình tôi nhớ [A7]  người ngàn phương xa [D]  vắng

[G]  Đêm ánh [Em]  đèn mờ nẻo khuya vắng [F#m]  người vẫn còn mưa [D]  tuôn

[Em]  Nghe gió lạnh về mà xao xuyến [A7]  lòng chan chứa tình [D]  thương 

2. Người [D]  đi phố [Bm]  buồn nhớ thương [D]  giăng mờ

Người [G]  ơi biết [Em]  rằng nơi chốn xa [D]  xưa

Có [Em]  người tìm vần [G]  thơ mà [D]  để

Tiễn bước ai đi xông pha muôn [Bm]  trùng

Để ngày mai để [Em]  đấy

Nối câu duyên [A7]  lành mà vui nốt ngày [D]  xanh 

3. Người [D]  đi nhớ [Bm]  gì giữa đêm [D]  kinh kỳ

Trời [G]  khuya có [Em]  người mơ bước ai [D]  đi

Suối [Em]  đồi cùng rừng [G]  xanh vạn [F#m]  lý

Gió núi mưa tuôn xe đôi vai [Bm]  nặng

Vì tình non tình [Em]  nước

Ước mơ mai [A7]  về kể nhau hết chuyện [D]  xưa