Menu

Đưa em tìm động hoa vàng – Phạm Duy thơ Phạm Thiên Thư

Tone

Đánh giá

 

Rằng [C]  xưa có gã từ quan 

Lên non tìm động hoa [G7]  vàng nhớ [C]  nhau 

Thôi thì thôi đừng ngại mưa [G7]  mau 

[F]  Đưa nhau ra [C]  tới bên cầu nước [G7]  xuôi 

Sông này [C]  đây chảy một dòng thôi 

Mây đầu sông [G7]  thẫm tóc người cuối [C]  sông.


Nhớ [C]  xưa em chưa theo chồng 

Mùa Xuân may áo áo hồng đào [G7]  rơi 

Mùa [C]  Thu em mặc áo da trời 

Sang Đông lại [G7]  khoác lên người áo [C]  hoa 


Rằng [C]  xưa có gã từ quan 

Lên non tìm động hoa [G7]  vàng nhớ [C]  nhau 

Thôi thì em chẳng còn yêu tôi 

Leo lên cành [F]  bưởi khóc người rưng [G7]  rưng 

Thôi thì [C]  thôi mộ người tà dương 

Thôi thì thôi [G7]  nhé đoạn trường thế [C]  thôi.


Nhớ xưa em rũ tóc thề 

Nhìn trăng sao nỡ để lời thề [G7]  bay 

Đợi [C]  nhau tàn cuộc hoa này 

Buồn như cánh [G7]  bướm đồi Tây hững [C]  hờ.


Rằng [C]  xưa có gã từ quan 

Lên non tìm động hoa [G7]  vàng ngủ [C]  say 

Thôi thì thôi để mặc mây trôi 

Ôm trăng đánh giấc bên đồi dạ [G7]  lan 

Thôi thì [C]  thôi chỉ là phù vân 

Thôi thì thôi [G7]  nhé có ngần ấy [C]  thôi.


Chim [F]  ơi chết dưới cội [C]  hoa 

Tiếng kêu rơi [G7]  rụng giữa giang [C]  hà 

Mai ta chết dưới cội [C]  đào 

Khóc ta xin [G7]  nhỏ lệ [C]  vào thiên thu.