Menu

Dòng sông xanh (Le beau banube bleu) – J. Strauss – Phạm Duy

Tone

Đánh giá

 

 

Một dòng xanh [C]  xanh một dòng tràn mông [G]  mênh

Một dòng nồng ý biếc một dòng sầu mấy [C]  kiếp

Một dòng trời xao xuyến một dòng tình thương [F]  mến

Một dòng còn quyến [Dm]  luyến một dòng [C]  nhớ

Quay về [F]  miền đời [G]  lúc mơ [C]  huyền

Ánh dương [D]  lên xôn xao, hai ven bờ sông sâu

Cười ròn [G]  tiếng người, đẹp lòng sớm mai

Những cô [D]  em tươi môi ngồi giặt yếm yên vui

Thả ý thắm theo [Am]  người chở [D7]  gió về [G]  xuôi

Hát vang [D]  lên cho vui, cô nàng ngồi bên tôi

Đời là [G]  khúc nhạc, đời là tiếng thơ

Nước sông [D]  reo như ru cuồn cuộn sóng trôi xa

Là tiếng hát mơ [Am]  hồ mời [D7]  đón lòng [G]  ta

Sông [G]  về sông dào dạt ý hát tang [C]  bồng theo tàu mà đi

Ai giang [G]  hồ sau ngàn hải lý lỡ tình [C]  duyên nơi đâu [Am]  đó ghé [G]  qua kinh [C]  kỳ

Sông [G]  về, sông cười giòn tiếng yêu mối [C]  tình bên bờ Thành Viene

Đôi giang [G]  hồ quay về bờ bến ha ha [C]  ha ha [Am]  ha [G]  ha [C]  ha

[Ab]  Ôi, mắt em [Fm]  hoe như mây chiều [Bbm]  rơi, rơi vàng lòng [Ab]  đời

Ôi, mắt em [Fm]  xanh như đêm dài, [C]  để người quên kiếp [G]  mai

Sông [G]  về, sông cười ròn tiếng yêu mối [C]  tình bên bờ Thành Viene

Đôi giang [G]  hồ quay về bờ bến ngỡ mình [C]  vui trong ánh [Am]  sáng muôn [G]  sao Thiên [C]  Đàng.

Ngày [F]  ấy, có tiếng ai khoan hò thuyền về

Ngày ấy, có dáng em soi dòng chiều [C]  hè

Ngày ấy, có tiếng ta [F]  hát gọi tình về nước [G]  sông miên [Ab]  man trôi [A]  đi

Ngày [F]  ấy, lúc đến với em một lời thề

Ngày ấy, lúc nói với em một chuyện [C]  gì

Ngày ấy, lúc vui cuộc [F]  sống nhịp tràn trề nước [G]  sông miên [Ab]  man trôi [A]  đi

——————–