Menu

Đồng hồ cát – Nguyễn Hoàng Linh

Tone

Đánh giá

 

1. [G]  Từng hạt cát, trong [Bm]  đêm anh lặng nhìn [G]  từng hạt cát.

Nghe như tiếng thời gian nhẹ [C]  trôi, trôi [Bm]  về kỷ niệm dấu [D7]  yêu cùng em

Và đồng hồ [G]  cát, từ [Bm]  lâu anh đem giấc mơ đặt [G]  trong niềm đau

Anh đem nỗi đau ngày xưa đặt [G]  trong trái tim

Anh chôn kỷ niệm bên em vào [D7]  từng hạt cát

Đặt bàn [Bm]  tay và anh nhẹ [Em]  nâng bàn tay em để cho đồng hồ cát xoay ngược

Cát lại bắt [Am]  đầu nhẹ rơi, thời gian bắt [D7]  đầu trở về ngày hôm ấy


2. Ngày [G]  em chợt đi về [Bm]  nơi thật xa cuối [D7]  đường.

Anh [B7]  dấu cô đơn giữa [Em]  đôi hang mi khô lệ, dường [C]  như chiều nay biệt ly

Dường như chiều nay đồng hồ cát [D7]  cũng buồn

Và [G]  con đường xưa quạnh [Bm]  hiu dường như hàng cây héo [D7]  gầy

Anh [Bm]  đứng bơ vơ chờ [Em]  em cùng đồng hồ [Bm]  cát

Từng [C]  chiếc lá cứ [Am]  rơi như hạt cát [D7]  rơi nhạt nhoà … wow...oh


ĐK: Đặt bàn [G]  tay, lật đồng hồ [D7]  cát

Em đã không [Em]  về sao đồng hồ cát cứ [Bm]  đợi

Nơi cuối con [C]  đường một hình bóng cô [D7]  đơn khô dần theo

Bao [Bm]  lời thề lời nói dấu [Em]  yêu của ngày xưa.

Chiếc [C]  đồng hồ cát không thể trở về ngày [D7]  hôm qua


Ngọn gió vô [G]  tình lạnh lung buồn thiu thay [D7]  áo

Chiếc lá xa [Em]  cành khi mùa đông đi quá [Bm]  muộn

Nơi cuối con [C]  đường chỉ còn nắng loang [D7]  theo đôi bàn chân,

Anh [Bm]  đặt đồng hồ cát giữa lối [Em]  đi vương kỷ niệm.

(Để hạt cát cuối cùng rơi, đầy ắp một nửa tình yêu.)

Nghe [C]  lạnh lùng chiều về trên nỗi [D7]  buồn

Và hàng cây trút lá khô, chợt nghe mùa mới [G]  sang